Tưởng Tượng 10 Năm Sau Em Về Thăm Trường Cũ

     
Home/ Môn học/Văn/em hãy viết một bài bác văn tưởng tượng 10 năm tiếp theo em về viếng thăm ngôi trường cũko chép mạng góp mik với
*

Nhân ngày 20/11, em về thăm lại mái trường xưa, nơi đã dạy dỗ em bao kỹ năng để em có thể làm một người bác sĩ như bây giờ. Ôi, thật tốt vời.

Bạn đang xem: Tưởng tượng 10 năm sau em về thăm trường cũ

Em bước lại gần ngôi trường quí yêu, cái cổng hiện ra trước mắt. Nhìn hàng chữ “Trường trung học các đại lý Quảng Ngọc” mà trong tâm địa thấy rưng rưng vô cùng. Cổng trường bây chừ đã được quét vôi không bẩn sẽ. Lao vào cổng, hiện rõ trong đôi mắt em là kỉ niệm ấu thơ ngày nào, chơi đùa, phun bi, đuổi bắt nô nức bên dưới sân trường. Mặt hàng cây xà cừ thuở trước chỉ cao tới tầng nhì là thuộc mà bây giờ đã xum xuê, toả bóng khắp sân trường. Khẽ sờ tay vào lớp vỏ xù xì, em âm thầm hỏi: “Cây ơi, mày còn lưu giữ tao không?” cành cây lay đụng như muốn trả lời rằng: “Có chứ, làm thế nào cây này quên được cậu học trò Thăng ngày nào”. Em mỉm cười nhẹ rồi trở về phía sau trường, hàng núi trước kia hiện nay đã được khai thác làm thêm một hàng nhà cho những em học sinh lớp bảy, lớp tám. Học sinh bây giờ không như trước đó kia nữa, một ngày học luôn cả sáng sủa lẫn chiều. Em quay đôi mắt về phía hộ gia đình lớp em ngày nào. Nó không thể như xưa nữa mà rất khang trang, tứ cái quạt, sáu chiếc đèn và tấm biển to lớn cũng đầy đủ biết điều ấy. Em tiến lên lầu, xem qua 1 lượt. Chà, thiệt là tuyệt, chống thực mặt hàng được máy toàn số đông máy tính tân tiến màn hình phẳng, cả thảy hơn tư mươi chiếc. Chẳng đề nghị hai người một trang bị như ngày làm sao nữa. Còn thư viện thì toàn phần nhiều thiết bị hiện tại đại. Học viên thời nay hơn trước kia nhiều quá. Đi qua hàng hành lang, bỗng dưng em phát hiển thị một sảnh bóng rộng. Em chạy xuống, thấy một trái banh nằm lăn lóc. Chắc chắn là mấy cậu học trò chơi xong quên không quăng quật lại trường phía trên mà.. Em rước chân lăn bóng trên nền cát rồi bớt một cú vơi vào dòng khung thành. Rất nhiều kỉ niệm thời gian trước tuôn trào. Hồi ấy, nơi đây còn là 1 bãi đầy khu đất đá, còn dòng khung thành chỉ với hai chiếc cọc và một thanh gỗ ở trên thôi, còn bây giờ, size thành sắt có bao bọc lưới xung quanh, tuyệt quá. Bỗng, em nhớ ra là bản thân còn yêu cầu thăm thầy cô yêu cầu rảo nhanh cách về phía phòng truyền thống. Phi vào căn phòng, các thầy cô vẫn họp bắt buộc em không đủ can đảm làm phiền mà đứng chờ. Họp xong, thầy cô tổ chức tiệc tùng, lễ hội mừng ngày vui, mang đến bây giờ, em new đánh bạo tiến ra, xin chào thầy cô. Mọi fan nhìn em với một ít ngỡ ngàng. Em thưa:

– Thưa đa số người, em là Thành đây ạ.

Lúc bấy giờ, một vài thầy cô mới “Ồ” lên. Một số giới trẻ vẫn còn tưởng ngàng, rồi kế tiếp hỏi những người già hơn:

– học sinh cũ của mấy anh chị em à!

Em đoán kia là bạn mới về trường. Bỗng, cô hương hỏi:

– Thành này, hiện giờ em đang làm gì thế?

Bao năm tháng bí quyết xa, hiện thời cô dường như già đi siêu nhiều, mái đầu điểm hoa râm và khuôn mặt có không ít vết nhăn theo ngày tháng. Tuy nhiên vậy, em vẫn hoàn toàn có thể nhận ra cô vày giọng nói với đôi mắt hiền hậu mà năm tháng quan trọng phai nhoà. Em trả lời:

– Thưa cô, em hiện nay đang bác sĩ tại bệnh viện đa khoa Đức Tín ạ.

– Vậy à? – cô đáp.

Em hỏi cô:

– Cô ơi, cô Hoà và những thầy cô khác đâu ạ.

Xem thêm: Giải Hóa 9 Bài 32: Luyện Tập Chương 3 Hóa 9 Bài 32: Luyện Tập Chương 3 Phi Kim

– chúng ta về hưu cả rồi. Còn cô dạy dỗ hết trong năm này cũng về hưu nốt.

– học viên của cô dạy bao gồm ngoan không ạ.

Cô trả lời:

– Đương nhiên, dù sao thì bọn chúng cũng đâu có lì bằng cậu học tập trò Thành lớp 6A của tôi Thuở nào.

Em cười, cô cũng cười. Rồi sau đó, gần như thầy cô khác cũng hỏi chuyện. Thân thiện lắm! chuyện trò hồi lâu thì em lưu giữ ra một việc quan trọng. Gấp chạy ra cổng, mang vài gói quà khuyến mãi ngay thầy cô. Hoàn thành việc, em ra về.

Xem thêm: Nêu Khái Niệm Giá Trị Nhân Đạo Là Gì ? Phân Tích Khía Cạnh Giá Trị Nhân Đạo

Bước ra khỏi cổng ngôi trường mà trong lòng em thấy lưu luyến vô cùng. Ngôi trường này đã thuộc em trải qua bao kỉ niệm đẹp với ở đó bao hàm con người tuyệt đối hoàn hảo đã chắp cho em đôi cánh để em vững bước vào đời.