Tác phẩm tức nước vỡ bờ

     

Đoạn trích Tức nước đổ vỡ bờ đã vạch trần diện mạo tàn ác, bất nhân của thôn hội phong con kiến đương thời. Chính xã hội đó đã đẩy tín đồ nông dân vào tình cảnh cực kì khổ cực, khiến cho họ đứng dậy chống lại.

Bạn đang xem: Tác phẩm tức nước vỡ bờ


Văn phiên bản sẽ được học trong công tác Ngữ văn lớp 8. Dưới đây là tài liệu giới thiệu chi tiết về người sáng tác Ngô vớ Tố cùng đoạn trích Tức nước vỡ vạc bờ, mời bạn đọc cùng tham khảo.


I. Đôi đường nét về người sáng tác Ngô vớ Tố

- Ngô vớ Tố (1893 - 1954) quê ở thị trấn Lộc Hà, thị trấn Từ Sơn, tỉnh tp bắc ninh (nay nằm trong Đông Anh, Hà Nội), xuất thân là 1 trong những nhà Nho nơi bắt đầu nông dân.

- Ông là 1 trong những học giả có không ít công trình nghiên cứu về triết học, văn học cổ có giá trị; một công ty báo cùng với nhiều bài viết mang xu hướng dân công ty và giàu tính chiến đấu; một bên văn hiện nay thực chăm viết về nông buôn bản trong quy trình trước biện pháp mạng.

- Sau cách mạng, Ngô tất Tố sau sưa chuyển động trong công tác làm việc tuyên truyền văn nghệ ship hàng kháng chiến kháng Pháp.


- Ông được trao tặng kèm giải thưởng tp hcm về Văn học nghệ thuật và thẩm mỹ năm 1996.

Một số nhà cửa ở nhiều thể loại như: Tắt đèn (tiểu thuyết, 1939), lều chiếu (phóng sự đái thuyết, 1940), phóng sự Tập án mẫu đình (1939), vấn đề làng (phóng sự, 1940), Trời hửng (dịch, truyện ngắn, 1946), Đóng góp (kịch, 1956)...

II. Ra mắt đoạn trích Tức nước vỡ vạc bờ

1. Hoàn cảnh sáng tác

- “Tắt đèn” là tác phẩm tiêu biểu nhất vào sự nghiệp chế tác của Ngô vớ Tố.

- Đoạn trích “Tức nước vỡ vạc bờ” trích trong chương XVIII của tè thuyết, tên nhan đề do fan biên biên soạn đặt.

2. Bố cục

Gồm 2 phần:

Phần 1: từ đầu đến “chồng chị ăn có ngon miệng tốt không”. Cảnh chị Dậu chăm sóc chồng bị ốm.Phần 2. Còn lại. Cảnh tín đồ nhà lí trưởng đến bắt nộp sưu với sự phản phòng của chị Dậu.

3. Bắt tắt

Gia đình ở trong “nghèo tốt nhất nhì vào hạng thuộc đinh” đề nghị chị Dậu phải chạy ngược chạy xuôi vay mượn tiền nhằm nộp suất sưu mang đến chồng. Anh Dậu bị ốm nhưng vẫn bị bầy lính đánh trói, lôi ra đình cùm kẹp. Chị Dậu đứt ruột đem con Tí, đứa con gái đầu lòng bảy tuổi bán ra cho lão Nghị Quế mặt thôn Đoài để lấy tiền nộp sưu. Đêm hôm ấy fan ta cõng anh Dậu về. Bà nhỏ hàng xóm cho cứu giúp, có bà lão mang một bát gạo đến cho chị nấu bếp cháo. Cháo chín, chị Dậu mang đến cho chồng. Tuy vậy anh Dậu còn chưa kịp ăn thì cai lệ và tín đồ nhà lí trưởng đang đi tới đòi chi phí suất sưu của người em ck đã chết. Chị Dậu tìm bí quyết van xin để khất sưu, tuy thế không được. Bọn chúng định đánh anh Dậu, chị Dậu vùng lên đáp trả lại.


4. Ý nghĩa nhan đề

“Tức nước vỡ bờ” trước hết là 1 trong thành ngữ dân gian: “Tức nước tan vỡ bờ” xuất phát là một trong thành ngữ của dân chúng ta, chỉ một hiện tượng thoải mái và tự nhiên trong cuộc sống: nếu như nước vượt đầy, quá rộng thì tất yếu bờ đã tràn, sẽ vỡ.Nhà văn đang mượn hình ảnh trên giống hệt như một lời kêu ý thức đấu tranh của họ chống lại áp bức tách bóc lột vì một cuộc sống thường ngày công bằng.

5. Câu chữ và nghệ thuật

a. Nội dung

Đoạn trích “Tức nước tan vỡ bờ” sẽ vạch trần diện mạo tàn ác, bất nhân của buôn bản hội phong loài kiến đương thời khi vẫn đẩy người nông dân vào hoàn cảnh khổ cực. Xung quanh ra, tác giả còn cho người đọc tìm tòi hình hình ảnh người thiếu nữ nông dân vừa giàu tình dịu dàng lại vừa anh dũng mạnh mẽ.

b. Nghệ thuật

Tình huống truyện độc đáo, hấp dẫn.Nghệ thuật diễn tả nhân vật.Ngôn ngữ bình dị, nhiều tính khẩu ngữ.

III. Câu chữ đoạn trích Tức nước vỡ lẽ bờ

Nghe đoạn trích Tức nước vỡ bờ:

Cháo chín, chị Dậu bắc có ra thân nhà, ngả mâm chén bát múc ra la liệt. Rồi chị rước quạt cho chóng nguội.

Tiếng trống và tiếng tù cùng đã thủng thẳng gửi nhau tự phía đầu làng mang đến đình.

Tiếng chó sủa vang các xóm.

Xem thêm: Lập Dàn Ý 12 Câu Đầu Bài Trao Duyên Trọn Bộ ❤️ Mẫu Lập Dàn Ý 12 Câu Đầu

Bà lão bóng giềng lại lật đật chạy sang:

- chưng trai đã khá rồi chứ?

- Cảm ơn cụ, nhà cháu đã tỉnh hãng apple như thường. Tuy nhiên xem ý hãy còn lề bề, lệt trệt chừng như vẫn mỏi mệt lắm.

- Này, bảo bác ấy gồm trốn đi đâu thì trốn. Chứ cứ nằm đấy, chốc nữa bọn họ vào thúc sưu, không có, họ lại tấn công trói thì khổ. Người tí hon dề dề như thế, nếu lại đề nghị một trận đòn, nuôi mấy tháng đến hoàn hồn?


- Vâng, cháu đã và đang nghĩ như cụ. Mà lại để cháo nguội, con cháu cho nhà cháu ăn lấy vài húp loại đã.

Nhịn xuông từ sáng ngày hôm qua đến tiếng còn gì.

- gắng thì phải giục anh ấy nạp năng lượng mau mau đi, kẻo nữa bạn ta sắp sửa keo dán vào rồi đấy!

Rồi bà lão lại lật đật về bên với vẻ khía cạnh băn khoăn.

Cháo sẽ hơi nguội.

Thằng dần vục đầu vừa thổi vừa húp soàn soạt.

Chị Dậu rón rón rén bưng một chén lớn mang đến chỗ ông chồng nằm:

- Thầy hãy nạm ngồi dậy húp ít cháo đến đỡ xót ruột.

Rồi chị đón lấy loại Tỉu với ngồi xuống đó, như tất cả ý chờ xem ck chị nạp năng lượng có ngon miệng tuyệt không.

Anh Dậu uốn vai ngáp nhiều năm một tiếng. Uể oải, chống tay xuống phản, anh vừa rên vừa ngỏng đầu lên. Run rẩy cất chén cháo, anh new kề vào mang lại miệng. Cai lệ và bạn nhà lí trưởng đã sầm sập tiến vào với những roi song, tay thước với dây thừng.

Gõ đầu roi xuống đất, cai lệ thét bằng giọng khàn khàn của người hút những xái cũ:

- Thằng kia, ông tưởng mày bị tiêu diệt đêm qua, còn sống đấy à? Nộp nốt chi phí sưu! Mau!

Hoảng vượt anh Dậu vội để chén cháo xuống phản, lăn đùng ngã ngửa ra đó, ko nói được một câu gì. Bạn nhà lí trưởng cười bí quyết mỉa mai:

- Anh ta sắp buộc phải gió như đêm qua đấy!

Rồi hắn chỉ luôn luôn vào phương diện chị Dậu:

- Chị khất tiền sưu mang lại chiều mai phải không? Ðấy chị hãy nói với ông cai, để ông ấy ra đình kêu với quan liêu cho! Chứ ông Lý tôi thì không tồn tại quyền dám mang đến chị khất một giờ làm sao nữa!

Chị Dậu run run:

- Nhà cháu đã túng, lại đề nghị đóng cả xuất sưu của chú nó nữa, nên mới lôi thôi như thế. Chứ cháu tất cả dám bỏ bễ tiền sưu của nhà nước đâu! nhì ông làm cho phúc nói cùng với ông lí hãy cho cháu khất...

Cai lệ không khiến cho chị được nói hết câu, trợn ngược nhị mắt, hắn quát:

- mi định nói cho thân phụ mày nghe đấy à? Sưu ở trong nhà nước, nhưng mà dám mở mồm xin khất!

Chị Dậu vẫn chũm thiết tha:

- Khốn nạn! nhà cháu đang không có, dẫu ông chửi mắng cũng đến vắt thôi. Xin ông trông lại!

Cai lệ vẫn giọng hằm hè:

- Nếu không tồn tại tiền nộp sưu đến ông bây giờ, thì ông vẫn rỡ anh chị mày đi, chửi mắng thôi à?

Rồi hắn tảo ra bảo anh người nhà lí trưởng:

- Không hơi đâu mà lại nói với nó, trói cổ thằng ông xã nó lại, điệu ra đình kia người nhà Lí trưởng trong khi không dám quấy rầy một người tí hon nặng, sợ hãi hoặc xẩy ra sự gì, hắn cứ lóng cóng ngơ ngác, mong muốn nói mà không dám nói. Ðùng đùng, Cai lệ giật phắt mẫu thừng vào tay anh này và chạy sầm sập cho chỗ Anh Dậu.


Chị Dậu xám mặt, nóng vội đặt con bé con xuống đất, chạy cho đỡ mang tay hắn:

- con cháu van ông, nhà con cháu vừa new tỉnh được một lúc, ông tha cho!

- Tha này, tha này!

Vừa nói hắn vừa bịch luôn luôn vào ngực chị Dậu, mấy bịch, rồi lại sấn đến để trói anh Dậu.

Hình như tức quá chẳng thể chịu được, chị Dậu liều mình cự lại:

- ck tôi đau ốm, ông ko được phép hành hạ.

Cai lệ tát vào phương diện chị một chiếc bốp, rồi hắn cứ nhảy vào cạnh anh Dậu, Chị Dậu nghiến hai hàm răng:

- mi trói ngay ck bà đi, bà cho mày xem!

Rồi chị túm rước cổ hắn, ấn dúi ra cửa. Sức lẻo khoẻo của anh chàng nghiện chạy không kịp với sức xô đẩy của người bọn bà lực điền, hắn bổ chỏng quèo cùng bề mặt đất, miệng vẫn nham nhảm thét trói vợ chồng kẻ thiếu sưu.

Người bên lí trưởng sấn sổ bước đến, huơ gậy chực đánh chị Dậu. Cấp tốc như cắt, chị Dậu nạm ngay được gậy của hắn. Hai bạn giằng co nhau du đẩy nhau, rồi ai nấy các buông tạo ra, áp vào thứ nhau. Hai đứa con nít kêu khóc om sòm. Kết cục, anh chàng “hầu cận ông lí” yếu hơn chị chàng bé mọn, hắn bị chị này túm tóc lẳng cho 1 cái, ngã nhào ra thềm.

Xem thêm: Các Câu Tục Ngữ Về Con Người Và Xã Hội Được Sử Dụng Hằng Ngày

Anh Dậu sợ quá mong mỏi dậy can vợ, tuy thế mệt đắm ngồi lên lại nằm xuống, vừa run vừa rên:

- U nó ko được thế! tín đồ ta tấn công mình không sao, bản thân đánh tín đồ ta thì mình bắt buộc tù đề nghị tội.