SON TINH THUY TINH 2X1

     

Truyện Lê Minh HàPhong Châu chiều xưa. Có người ra bến. Tiếng quân truyền vang. Nắng nóng rung. Gió rung. Nước êm ả rung. “Voi chín ngà, kê chín cựa, ngựa chiến chín hồng mao.” tình yêu thần thánh đề xuất được chứng bởi sự thần kì thần thánh.”“Con chưa phải là tiên nữ, thân phụ ơi. Voi chín ngà, con kê chín cựa, chiến mã chín hồng mao. Thân phụ cần ư?”. đánh Tinh đã gửi quân về lại núi Tản rồi. Thủy tinh trong đã đưa quân quay trở về biển khơi rồi. Bé không ước sống vào cung bên trên núi. Nhỏ không ước sống vào cung dưới biển. Xin cho nhỏ ở lại với bến bãi này, với giờ chiều này, theo chân bè lũ thị nữ giới ra sông gánh nước. Cho con được túm đầm đi men kho bãi cỏ may miên man nghiêng hẳn về tiếng gió rải đồng. Xin cho nhỏ ở lại, khi nhỏ còn chưa chắc chắn phương trời nào new thực là đất sống ví như như nhỏ nhất định đề xuất ra đi. “Voi chín ngà, con gà chín cựa, ngựa chiến chín hồng mao”. Để làm gì phụ thân ơi!Phong Châu đêm xưa. Có thanh nữ gái đăm đắm chú ý đêm tối. Gió rào rạt ngoài bãi vắng. Cơn khát lạ lùng làm rát trong cổ họng nàng. Mỵ Nương lần ra phía chái buồng, cố kỉnh động thiệt khẽ để không tấn công thức bạn bè thị nữ. Sương dày buông bủa rước nàng. Mỵ Nương rùng mình. Gáo kề môi đưa mẫu mùi sông nước rất gần gũi mà bây giờ bỗng lạ. Bàn tay Mỵ Nương chao đi, nước sóng ra vạt đầm làm cô gái giật nảy mình. Đùi gái non nóng phỏng lạnh rợi đi một mảng.Cuộc gặp gỡ gỡ ban chiều trước sân chầu thiên nhiên lại hiện nay về, lại làm đàn bà thảng thốt. đều kẻ cầu hôn fan trần đôi mắt thịt đã lui rồi. Chỉ từ lại thần Non thần Nước. Vua Hùng đưa góc nhìn theo bầy cò vẫy cánh sáng sủa rợn lên vào nắng, lần khần rồi trái quyết:“Voi chín ngà, con kê chín cựa, ngựa chiến chín hồng mao. Ai sở hữu đồ sính lễ tới vào đúng vào khi mặt trời lên, kẻ ấy sẽ được thành thân với bé ta. Quân đâu! Hãy tiễn nhị vị thần về nguyên quán và hứa ngày gặp gỡ lại”.Mỵ Nương quan yếu nào quên. Tô Tinh cúi đầu thi lễ rồi vẫy quân lui gót. Nam giới chỉ nhìn con gái có một lần, dịp mới lao vào sân chầu. Cái nhìn bình tĩnh, thân mật và đầy chế ngự. Thần núi Tản đang biết rồi ư? Rằng nam giới sẽ cưới nàng, bỏ mặc thần và tín đồ khác. Nếu không tồn tại mắt quan sát của Thủy Tinh, chắc hẳn rằng nàng đã khô lại, sẽ hóa thành cây thành đá. Hay sẽ riu ríu bước chân theo gót đánh Tinh nếu thời gian đó phụ vương nàng lệnh đến nàng.Nàng vẫn là nàng, tối nay, bừng bừng, bể chồn, thảng thốt. Chỉ bởi đôi mắt Thủy Tinh. Bạt ngàn lắm êm ả lắm. Thiếu phụ biết dung nhan vóc của chính mình đã làm đàn ông trai ấy choáng ngợp và say đắm. Điều nàng ngạc nhiên vì không thấy sinh sống Sơn Tinh. Thủy tinh trong đã dõi tìm kiếm mãi mắt nữ trước thời gian tạ từ bỏ vua Hùng nhằm trở về. Nàng do dự ngày mai thanh nữ sẽ là vợ của người nào trong nhị người bọn ông thần thánh ấy. Con gái đâu gồm quyền lựa chọn lựa. “Voi chín ngà, con kê chín cựa, chiến mã chín hồng mao. Phụ vương có cần đâu riêng gì không cha”. Thân phụ đã biết phụ thân muốn gả nhỏ cho ai trong nhì vị thần tồn tại trẻ trung, vĩnh cửu đầy mức độ mạnh. Phụ vương đâu biết con phụ thân đêm nay ko ngủ. Trời chuẩn bị rạng rồi…Mỵ Nương thiếp đi. Vào giấc mơ, cô gái thấy sơn Tinh với Thủy Tinh nuốm chặt hai cánh tay mình. Nhị vị thần nâng thiếu nữ lên, cùng họ bay, cất cánh mãi. Phương diện đất khôn cùng xa. Nắng chói lòa và bao quanh họ là một bè đảng cò cánh sáng rợn. Không, không phải, đó là mây. Mây bập bồng êm như gối, nhưng mà sao rét mướt buốt. Còn bên dưới kia… vật gì nghiêng nghiêng như dáng một dòng sông. Con gái thấy mình bấn loạn, tan ra, tuôn chảy. Êm ả. Hay vời. To khiếp. Đêm sau cuối của đời con gái, lần đầu tiên Mỵ Nương biết đến nỗi khiếp hoàng.Tiếng trống đồng bất ngờ dội vào nàng. Mỵ Nương thảng thốt bừng đôi mắt dậy. Tùng… Bili… Tùng… Bili… Tùng… bè cánh thị nữ rối rít xúm quanh chóng Mỵ Nương nâng người vợ lên. Chải tóc. Cố kỉnh xống áo. “Hãy chọn đến ta dòng váy thường thường. Đấy, em đưa cho ta cái đó, cái ta giỏi mặc nhằm đi cùng các em xuống bến ấy. Liệu bao gồm bao giờ…”.Bầy thị phụ nữ xôn xao, hớn ha hớn hở. Mỵ Nương giới hạn nửa chừng câu. Ai biết vị sao cô gái chọn đến mình chiếc váy gồm phần tầm thường xĩnh ấy. Đâu đề nghị vì câu hát quyến vờn nhau nơi bến nước. “Ra sông gánh nước í i… lại lưu giữ tới người … ì…”. Cứ si mê những buổi chiều sông nước ấy chũm thôi, tuy vậy Mỵ Nương chẳng có bạn nào để nhớ. Nữ giới biết phận mình. đàn bà biết quyền mình. Fan đã chẳng đoái nhìn chị em thì loại váy kém cỏi này, mà ngay cả cả thân dáng này còn có là gì. Cơ mà kẻ chỉ với biết từng một nàng khi ấy thì nữ vận xống áo gì cũng có đâu có còn quan thiết nữa. Mỵ Nương bần thần ghé đôi mắt vào tấm gương đồng một thị chị em vừa chuyển lên trước nàng. Color đồng loé sáng. Một tia nắng lần chần quét ngang chân vách. Vị thần nào ko kể kia sẽ chờ đón nàng đi?Vua Hùng nghiêm nghị nhìn con, không nhằm lộ vẻ hài lòng. Lệnh truyền với đoàn quân sai tùy tùng của nhị vị thần Núi thần Nước khụng khiệng tiến vào. Tiếng tô Tinh sang trọng sảng. Quân lính của vua Hùng khiếp sợ tránh đường nhường bước. Vua Hùng thích hợp lắm, khẽ khẽ gật đầu:“Đúng là thần là thánh. Voi chín ngà. Kê chín cựa. Con ngữa chín hồng mao. Lại còn hồng tâm tứ thiết. Lại còn sừng cơ vẩy giác. Thật xứng đáng mặt rể ta”.Một Lạc hầu bước tới, vòng tay:“Thủy Tinh cũng cho cùng cơ hội với sơn Tinh, tâu…”.Sau này, bao nhiêu lần Mỵ Nương ân hận. Giá nữ cứ lui lại trong buồng, cứ ra vẻ còn bận rộn tóc tai xống áo, giá thiếu nữ không ra sân chầu ngay, thì những sự sẽ vô tư với chất liệu thủy tinh hơn. Vị thần Nước giới hạn phắt lại thời gian vừa loáng bóng nàng. Và con trai quên hết, quên đám tùy tùng đang lúng túng với bao nhiêu lễ vật cơ mà kẻ ở chỗ đất bằng còn chưa từng được nghe nói đến, nói gì mong có. Voi chín ngà. Con kê chín cựa. Chiến mã chín hồng mao. Còn nữa: số đông viên ngọc trai lấp lánh chỉ quan sát vào đang thấy lòng dội lên khát thèm được đến các miền chưa chắc chắn tới bao giờ. Còn nữa: bọt sóng kết thành muôn sắc cầu vồng, ảo huyền tỏa sáng những đêm ko trăng không vấn đề gì tái nhợt. Còn nữa…Chàng choáng ngợp thấy Mỵ Nương đùng một phát nhợt nhạt, trong mắt phái nữ hiện một niềm thương không cùng, cùng cả nỗi hoang mang xót xa. Chỉ đến lúc đó chàng new hiểu điều vua Hùng vừa mang đến truyền thân hai nhịp trống. Chàng thành kẻ bại. Chỉ vị chàng vẫn đắm mát trước cô gái trần gian, trước xương giết ấy, trước dáng vẻ đi bay múa ấy, trước vẻ đột nhiên e ấp ấy, trước hương thơm nồng ấm hoàn toàn mới mẻ cùng với chàng. Con trai đã để qua đi cái phút mặt trời nhấc hẳn mình lên khỏi chân mây, không giục giã ngay đám tùy tùng khênh lễ vật cách hẳn vào sân chầu reviews vua Hùng. Chao ôi! chàng là vị thần trước tiên và có lẽ là duy nhất dường như không qua nổi những yên cầu của tín đồ đời. Chàng đã thiếu hiểu biết người đời. Ma cũ thân quen rồi không xứng đáng sợ bằng ma mới. Thần quen thuộc rồi xứng đáng tin hơn thần lạ. Phái mạnh không biết……Cái điều mà lại Mỵ Nương hiểu ra và cần yếu nói. Rằng phụ vương nàng đã cau mặt lúc nghe tới lời bẩm của Lạc hầu. Lệnh đang truyền rồi: tô Tinh là kẻ thắng. đánh Tinh là ck nàng, và buổi chiều nay thôi, phụ nữ sẽ theo ông chồng về núi Tản.***Phong Châu ngào ngạt sương, buổi chiều bặt dáng Mỵ Nương. Cách bước chập chùng. Mỵ Nương cất tiếng thở dài. Phận gái từ nay đã yên rồi, sao vẫn hy vọng ngập kết thúc ngoái lại. Sông lâu năm mấp mé bờ đê, hình đuôi mắt ướt. Bao gồm chàng trai sẽ nhìn nàng mê đắm, chiều nay bước oải đường về.Đêm rừng núi Tản nuốt chửng hồ hết nỗi niềm. Mỵ Nương không kịp xem xét một điều gì: Tiếng con nai tác ngoại trừ kia. Giờ đồng hồ lá sột soạt xung quanh kia. Giọt sương nặng trườn trên lá. Con gái cũng chẳng kịp hiểu rõ rằng phụ nữ rất đói, đàn bà đã nhịn trong cả chiều qua. Cơn đau xuyên suốt nàng, như lửa, bỏng rát, một giây lát ấy thôi, rồi tan, sóng sánh, dập dềnh, tắt ngấm và lại bùng tỏa nắng một cảm giác nàng chưa lúc nào biết tới. Cô gái ngỡ mình sắp đến nổ như quả pháo đất trẻ trâu vẫn nghịch đùa trên bãi, với nàng mong muốn dù thế nào thì cũng nổ tung ra. Vị thần núi Tản, bé hổ vồ mồi, chỉ nghe biết phiến giết mổ sống huyết nóng vẫn rùng rùng chảy, giằng, rứt, cắn, và cũng hệt nhỏ hổ lúc vẫn mệt vị no, chàng đặt tay lên bờ vai Mỵ Nương, ngủ lịm đi, thoả mãn cùng bình tĩnh.Tiếng ngáy oai quyền của sơn Tinh dội xuyên suốt đại ngàn. Mỵ Nương lẩy bẩy ngồi lên, ào ra trời đất. Sương dày với lạnh úp lấy Mỵ Nương, ko làm con gái dịu đi, chỉ khiến cho cơn rét thêm bứt rứt, cuồng điên quần vào thân thể hiện giờ đang bị căng ra, rất cần phải nổ tung, tan trở nên hoặc chùng lại ngay lập tức lập tức. Mỵ Nương vẹt lá lần đi. Đằng tê vỗ về giờ đồng hồ suối. Suối thức, đồ dùng mình mặt bờ cỏ ướt. Mỵ Nương buông người. Nước dềnh lên, siết rước đôi chân nàng, tuồi vào thân hai đùi non, sẽ sàng cắn lấy đôi bầu vú nhức. Nước xoa lên hõm cổ nàng, dỗ dành riêng tấm lưng con gái. Cơn nóng vơi dần. Mỵ Nương rùng mình. Tất cả cái gì râm ran rộng phủ trong nàng. Nàng khép chặt nhì đùi.


Bạn đang xem: Son tinh thuy tinh 2x1


Xem thêm: Từ Vá»±Ng Vã  Ngữ Phã¡P TiếNg Anh LớP 7 Health And Hygiene


Xem thêm: Soạn Bài Trau Dồi Vốn Từ Ngữ Văn 9, Soạn Bài Trau Dồi Vốn Từ


Nước. Vẫn nước ghì ôm, dạt dào, sóng sánh. Mỵ Nương hớt hải lội vào bờ. Nước níu rước nàng. Mỵ Nương quỳ sấp. Trăng lặn về bên cạnh núi cơ rồi. Nhỏ suối bé dại thu mình lại trong bóng về tối vừa dâng kín đêm rừng, mơn man mấy ngón chân nàng. Mỵ Nương lả người. Bao gồm con hổ dừng bước đằng kia. Có con rắn se sẽ toài khỏi bờ suối. Đêm loãng ra và mặt trời lên. Rừng rùng mình ra khỏi giấc ngủ đầy ma mỵ. Mỵ Nương sững sờ mở mắt. Phong Châu đâu rồi? Em đâu rồi sơn Tinh thủy tinh trong ơi?***Thế đấy. Hầu hết ngày và rất nhiều đêm của Mỵ Nương. Chưa từng ai kể. Chưa từng ai biết đến nỗi vời vợi của bạn gái nhỏ, tự đại ngàn xa ngóng lại bến quê xưa. Ngóng đầy đủ chiều rơi đã sàng bên trên cỏ ấm, ngóng hầu như xôn xao giờ người. Nỗi buồn nhớ lạc chủng loại của kẻ cấp thiết nói với ai rằng mình không hạnh phúc. Bé hươu nào đụng lá ko kể kia, bé trăn làm sao cuộn mình ào ào trên xác lá, tiếng với tác cơ hội nửa đêm với tiếng bầy khỉ lẹc khẹc ầm ĩ mỗi lúc sáng sớm làm Mỵ Nương thêm da diết nhớ khu đất Phong Châu. Nàng đo đắn sẽ sinh sống ra sao, nếu không tồn tại những tối lả bạn trong sức khỏe uy quyền của sơn Tinh, để rồi chỉ thấy mình sống lại cùng nước, trong nước. Bao lâu rồi. Bạn gái quê xuôi đang quen cùng với rừng già thăm thẳm, đang hiểu nông nỗi rất nhiều loài nơi rừng già. Nhưng mà vẫn như là người lạ bên người ông chồng thần thánh. Người vợ sợ ánh nhìn của tô Tinh, sợ bước chân như voi trong cơn điên giận, như báo thời điểm rình mồi, sợ thú vui thú đầy mạnh mẽ và uy lực của cánh mày râu từng đêm rừng độ ẩm và nóng. Nỗi sợ không tồn tại cơ giải tỏa dần như men rượu, làm nàng hình như say đến nỗi trường hợp thiếu đi thì phụ nữ sẽ đâm lo lắng, cũng lại từng cơ hội chạnh lòng. Chị em chỉ rất có thể buông thả, hồi chổ chính giữa khi chiều chiều ra suối. Voi lầm lì thu vòi vĩnh lại rời con nước, hươu nai quay mẫu mõm ướt khi thoáng trơn nàng, vội vàng vội rời phần đông vũng nắng và nóng sóng sánh bên bờ suối. Suối nhỏ dại ăm ắp âm thầm thì…“Về với ta đi thiếu phụ ơi. Ta đưa phụ nữ theo bé nước ra sông xuôi về biển khơi lớn. Khu vực ấy nhiều kín đáo mà ko u tối. Vị trí ấy chim đại dương rập rờn sẽ không làm thiếu nữ thắt ruột như tiếng chim rừng cơ hội hoàng hôn xuống. địa điểm ấy ngày open hối mặt trời lên. Khu vực ấy nàng chưa biết bao giờ. Chỗ ấy…”Thật chăng tiếng suối? từng nào lần Mỵ Nương thảng thốt lắng nghe và dõi theo láng những bè lũ thú hoang đi trong rừng già. Hàng trăm chủng loài có thuộc nghe với nàng? xuất xắc chỉ riêng nàng hiểu tiếng thầm thì dịu dàng êm ả mà quyết liệt của nước đã dâng dần dần ngang ngực.“Làm vậy sao được chất thủy tinh ơi. Em phận gái theo chồng. Cha đã gả em về núi”. “Núi có choài ra biển cũng chỉ làm gồ ghề được cách mặt trời qua. Tuy thế còn ta, ta yên lẽ, ta xuất hiện ở hầu như nơi, đất bằng, rừng, núi. Ta là biển, là sông, là suối. Ta là cơn mưa rừng. Ta là giọt sương bên trên lá. Ta là mù vào cây. Ta là hơi khu đất ẩm. Thân phụ em chỉ dõi mắt được lên đại ngàn. Sao không xoay nhìn xuôi về biển. Chuyện đành rằng rồi. Ta đã chẳng xuất hiện nơi đây nếu không biết nỗi lòng em đau buồn thế”. Những bè phái thú hoang long dong trong rừng. Chỉ bao gồm vị chúa tể đại ngàn đột ngột dừng chân, giận đùng đùng nổi. Giờ suối âm thầm thì ở một nơi khôn cùng xa vang vang trong song tai thần thánh, xới tung số đông bức bối khuất lấp xưa nay nay. Sơn Tinh biết từng đêm từng tối Mỵ Nương rời phòng bếp lửa ra dìm mình giữa suối. Với tô Tinh, điều này không phải là vấn đề cần ngẫm nghĩ. Cái đó là nàng có mặt nơi này, cái đó là nàng biết nghe lời cha, biết quy phục chồng. Cái đó là nàng khiến cho đêm của đàn ông đầy sinh lực. Nam giới biết đấng mày râu không tắt hơi phục nổi Thủy Tinh, nhưng đặc biệt gì điều đó, khi nhưng kẻ phải đoạt được là vua Hùng, là vua Hùng chứ chưa hẳn là Mỵ Nương, nhúm thịt xương thế gian mà con trai đã hỏi và đã cưới được về. Hóa ra nhúm làm thịt xương ấy vẫn cưu mang một nỗi niềm không có chàng trong đó. Hóa ra kẻ ấy lại sẻ chia được với nàng. Trong một chớp mắt, tô Tinh đã sải bước về tới suối, túm ngang người Mỵ Nương nhấc bổng đàn bà lên. Nắng nóng hắt màu tiến thưởng sẫm qua gần như thân cây nâu già, ròng ròng chảy trên domain authority thịt thiếu nữ ướt át. Rừng bất thần lặng tờ. Chim chóc nín tương đối trong lá. Thú cúi đầu lầm lì xoãi gót. Tô Tinh hất tung tóc vợ, siết đem đôi vai mảnh dẻ mà lại cứng cáp, áp bờ ngực tràn trề sinh khí vào tấm sườn lưng xuôi xuôi ướt đẫm, áp, sát, sát, gần cạnh rồi, mà bụng vẫn cảm giác cồn cào nóng phỏng một cảm xúc rỗng rễnh thân thịt domain authority ấy cùng thịt domain authority mình. Mỵ Nương đập ngực vào loại sẹo lồi gập ghềnh của một thân cây già, chỉ kịp thấy mặt trời lừ lừ đỏ. Người nữ giới rung nẩy, chao như sóng. Nữ giới chới cùng với víu đem lớp vỏ cây xù xì, ngực nhức dội lên vị những thúc, huých… phía sau… phía trước… phía sau… chiếc mấu cây đưa vào nàng, đỡ nàng, cấm đoán nàng khuỵu xuống. Cảm hứng ấy bùng lên. Hóa học ngất. Lần đầu tiên. Như gió lạnh ruổi lần đợt trên mái ngàn. Rất khác một một chút nào cảm giác dịu dàng mà thiếu phụ có đêm đêm trong tâm địa suối nhỏ. Rừng bắt lửa. Thú hoang nín giờ chạy ào ào. Chim chóc chập chờn đập cánh phần phật. Lần thứ nhất Mỵ Nương biết nỗ lực nào là cơn giận thánh thần của đánh Tinh. Nàng bất thần hiểu ra vì chưng sao vua phụ vương chăm chăm gả đàn bà về núi. Một cảm xúc nhẹ nhõm tràn trề lòng nàng. Cô bé biết rồi. Cô gái không hại nữa. đàn bà đã biết rằng có thể toài ra khỏi bóng thiêng của tô Tinh, thôi ko lẩy bẩy dưới chiếc nhìn yên tâm đĩnh đạc của chàng. Một chiếc gì hệt như là ngọt ngào và hàm ân kẻ đã cuồng điên đốt cháy chủ yếu mình len lỏi nhóm giữa lòng nàng. Mỵ Nương ngoảnh cổ chú ý Sơn Tinh vẫn đờ ngây ngô sau vai mình cùng đắc thắng chuyển tầm nhìn sang cánh rừng phừng phực lửa, không lưu ý dòng suối nhỏ dại ngay tiếp giáp chân người vợ phút chốc cạn kiệt.Đấy đó là lúc bắt đầu cuộc chiến giữa hai vị thần Núi và Nước.***Con suối nhỏ êm đềm vừa khô kiệt lại bất thần phồng lên, vặn mình trường đoản cú chẻ thành trăm nghìn nhánh như lưỡi quỷ, lừ lừ thè ra, liếm vẹt vớ cả. Nước dâng từ đáy sâu tăm tối. Nước đổ sầm sập trường đoản cú trời. Nhung nhúc thủy tai ác nương theo nước ào về, giật trốc gốc cây, dìm bị tiêu diệt chim thú. Chim thú cuồng lên do hoảng loạn. Sơn Tinh quơ tay, quấn chặt mái tóc Mỵ Nương, đỡ ngang hông nàng, nhảy mình vươn tới. Hu…u….u….u… hú…hu…u… Rừng gầm rú đáp lời vị chúa tể đại ngàn. Cây bật gốc tự quật bản thân xuống nước. Đá ầm ầm trường đoản cú lở. Thú dữ vững trọng điểm tụ lại bên gót đánh Tinh, thuộc nhe nanh múa vuốt lao xuống, chìm nghỉm, sặc sụa trong số những thân cây quay đảo vô phương thân bùn với nước. Núi vọt lên. Nước đổ từ bỏ trời, nước phì từ đất, lì lợm, cuồng loạn. Rừng mịt mùng, tan nhão. Mỵ Nương nhợt nhạt, thì thầm thào:“Về đi chất liệu thủy tinh ơi. Xa xưa chàng sẽ để em bình yên về núi Tản. Sao nay…? Hãy lại là suối nhỏ, hãy theo sông về biển to của chàng. Nam giới hãy quan sát xem. Trương phềnh. Rữa nát. Thối khẳm. đa số xác thân muôn loài. Em không thể tin vào nam nhi nữa. Chàng sẽ yêu thương em thay nào vào cảnh rã hoang”.Ôi đều đôi tai thần thánh. Sơn Tinh thủy tinh cùng lúc bùng nổ đùng đùng. Sơn Tinh xuống tay: đá lở. Tô Tinh vươn tay: cây đơ gió rung đuổi cơn mưa đen tán loạn bay. Thủy tinh trong gầm:“Ta cũng chẳng tin nàng. Thanh nữ đâu có gian khổ như ta tưởng. Ta khổ cực trở về cất mình nơi biển cả tối không áp theo giành giật con gái với kẻ kia chỉ vị ta vẫn yêu nàng, cùng đã tưởng rằng… Đêm đêm… ta đang tưởng rằng… chưa phải vậy. đàn bà với kẻ kia tuy hai nhưng một. Tan hoang ư? Ta ý muốn tan hoang… Dù các ngươi sinh sống đâu, từ ni sẽ yêu cầu nhớ ta”.Dòng nước đen nghẹt bởi bao nhiêu thân xác thủy tộc, thú, chim, cây lá. Núi và nước gầm ghè. Mỵ Nương vùng vẫy vào cánh tay thừng chão của tô Tinh:“Thôi cũng đành lòng vậy. Bao nhiêu sinh linh đã bị tiêu diệt thảm rồi. Bến xưa giờ chắc chắn lở rồi. Tín đồ quê vững chắc chết cả rồi. Bao gồm còn biện pháp nào nhằm ta lại về quỳ bên gối phụ vương ta. Cứ thịt nhau đi, ta cũng chẳng ước sống nữa”.Nàng rũ xuống. Sơn Tinh chất thủy tinh hốt hoảng, thuộc lúc đột ngột rùng mình. Rừng cấp vã lặng lìm trở lại. Trăm con suối cuống cuồng thu mình. Quốc gia lại như thể non nước muôn đời, còn nếu không cảnh rã hoang bày trước mắt. Cả nhị vị thần đều hiểu rõ rằng nước non vẫn chẳng còn là gì cả, ta, ngươi, nước, non, sẽ tất yêu là sơn hà nữa nếu mất đi nhúm giết xương trần thế huyền nhiệm hôi hổi nóng kia.***Cứ thế, tự muôn đời muôn kiếp, thiếu nữ gái Phong Châu đi giữa những tấm lòng thần thánh. Người vợ biết bạn nữ được đánh Tinh thủy tinh trong yêu, phải, người vợ đã qua bao lần để hoàn toàn có thể tin vào điều ấy. Người vợ cũng biết nàng sẽ không còn sống được chưa đến một đánh Tinh hay là một Thủy Tinh. Không có những mê say lửa cháy của đánh Tinh, những cảnh giác dịu dàng của nước có lẽ nàng cũng ko khát khao không ít đến thế. Mà nếu không biết rằng chất liệu thủy tinh lúc nào thì cũng đắm đuối mặt nàng, vỗ về an ủi thịt domain authority nàng, khẩn thiết trìu quí vậy, Mỵ Nương cứng cáp cũng chẳng kham nổi những thúc đẩy hừng hực của đánh Tinh, có thể sẽ rốc rác đi nhưng chết. Tình cảm thần thánh làm nữ giới tự tin sống. Phần lớn ngày đông đảo đêm rừng suối. Cả hai vị thần rất nhiều biết điều ấy, phần nhiều tự nhủ lòng yên vai trung phong với số đông khoảnh khắc tất cả riêng nàng. Nhưng thỉnh thoảng phần nhiều cơn cuồng điên lại bùng ra, vì hai vị thần cần yếu nào chịu đựng nổi cảm giác vĩnh viễn không thể đạt mức cõi giới khốn khổ cùng huyền diệu của con bạn sống ở kề bên họ, thuộc về họ, yếu đuối hơn họ, cơ mà đầy sức khắc chế và kìm hãm đam mê.Nếu thủy tinh Sơn Tinh biết rằng đấy cũng chính là nông nỗi của Mỵ Nương! Thì liệu còn tồn tại đất sụt đá lăn? Thì liệu còn bão mối cung cấp mưa bể? Biết bản thân bị yêu mang đến thế, Mỵ Nương tự dưng hiểu tôi đã nên người. “Kiếp sau xin vẫn thực hiện người”. Mỵ Nương buông mái đầu dày, ngón tay bi thiết buồn quấn thả: “Làm người. Đã đành kiếp này kiếp nữa… Liệu đạt được về … ừ… bờ bến bãi ấy… Phong Châu”. Limburg 30.9.2002 24.10.2002