CHI PHÍ SẢN XUẤT ĐƯỢC TÍNH THEO CÔNG THỨC

     

a) giá cả sản xuất tư bản chủ nghĩa Như họ đã biết, muốn tạo nên giá trị hàng hóa, thế tất phải chi tiêu một số lao cồn nhất định, gọi là giá cả lao động, bao gồm lao cồn quá khứ cùng lao hễ hiện tại.

Bạn đang xem: Chi phí sản xuất được tính theo công thức


a) Chi phí thêm vào tư phiên bản chủ nghĩa

Như bọn họ đã biết, muốn tạo ra giá trị sản phẩm hóa, tất yếu phải chi phí một số lao đụng nhất định, điện thoại tư vấn là chi tiêu lao động, bao gồm lao động quá khứ và lao rượu cồn hiện tại. Lao hễ quá khứ (lao động vật hoang dã hóa) tức là giá trị của tư liệu sản xuất (c); lao động lúc này (lao đụng sống) tức là lao cồn lạo trả giá trị mới (v + m).

Đứng trên cách nhìn xã hội mà lại xét, ngân sách lao động đó là ngân sách chi tiêu thực tế của thôn hội, ngân sách này tạo thành giá trị sản phẩm hóa. Cam kết hiệu giá chỉ trị sản phẩm & hàng hóa là w

W = c + v + m

Về khía cạnh lượng:

Chi phí thực tế = quý giá hàng hóa


Song, so với nhà tư bản, chúng ta không phải chi phí lao đụng để cấp dưỡng hàng hóa, do đó họ không lưu ý đến điều đó. Trên thực tế, chúng ta chỉ xem xét việc ứng tư bản để mua tư liệu tiếp tế (c) và mua sức lao hễ (v). Vì chưng đó, đơn vị tư bạn dạng chỉ coi hao tầm giá hết từng nào tư bản, chứ xung quanh đến hao tổn phí hết từng nào lao hễ xã hội. C.Mác gọi chi tiêu đó là giá thành sản xuất tư bạn dạng chủ nghĩa, ký hiệu là k.


k = c + v

Vậy, giá cả sản xuất tư bạn dạng chủ nghĩa là chi phi về tư bạn dạng bất vươn lên là và tư bạn dạng khả thay đổi mà đơn vị tư phiên bản bỏ ra để cung cấp hàng hóa.

Khi xuất hiện thêm chi phi sàn xuất bốn bàn chũ nghĩa, thì còng thức eiá trị sản phẩm & hàng hóa (W = c + v + m) sổ đưa thành W = k + m.

Như vậy, giữa chi tiêu thực tế và giá cả sản xuất tư bạn dạng chủ nghĩa bao gồm sự không giống nhau về cả mặt hóa học lẫn khía cạnh lượng.

Về phương diện chất: túi tiền thực tế là chi phí lao động, đề đạt đúng, tương đối đầy đủ hao tổn phí lao động xã hội quan trọng để cung cấp và tạo ra giá trị mặt hàng hóa, còn túi tiền sản xuất tư bạn dạng chủ nghĩa (k) chỉ phản chiếu hao tổn phí tư bạn dạng của nhà tư bản mà thôi, nó ko lạo ra quý hiếm hàng hóa.

Vì vậy, C.Mác chỉ rõ phạm trù giá cả sản xuất không có quan hệ gì với sự hình thành cực hiếm hàng hóa, cũng như không bao gồm quan hệ gì với quá trình làm mang đến tư bạn dạng tăng thêm giá chỉ trị.

Về mặt lượng: chi tiêu sản xuất tư bạn dạng chủ nghĩa luôn luôn luôn nhỏ hơn chi phí thực tế:

(c + v) 1) là 1.200 đơn vị chức năng tiền tệ; số tư phiên bản lưu hễ (c2 với v) là 480 đơn vị chức năng tiền tệ (trong đó quý giá của nguyên nhiên, vật liệu (c2) là 300, tiền công (v) là 180). Trường hợp tư bản cố định hao mòn không còn trong 10 năm, tức là mỗi năm hao mòn 120 đơn vị chức năng tiền tệ, thì:

Chi phí tiếp tế (k) là: 120 + 480 = 600 đơn vị chức năng tiền tệ.

Tư bản ứng trước (K) là: 1.200 + 480 = 1.680 đơn vị chức năng tiền tệ.

Tức là K > k

Nhưng khi nghiên cứu, C.Mác thường giả định tư bạn dạng cố định hao mòn hết trong một năm, phải tổng tư bạn dạng ứng trước (K) và giá cả sản xuất luôn luôn bằng nhau (K = k).

Việc hình thành chi phí sản xuất tư phiên bản chủ nghĩa (k) bịt đậy thực chất tách lột của chủ nghĩa bốn bản. Quý giá hàng hóa: w = k + m, trong các số đó k = c + v. Quan sát vào bí quyết trên thì sự minh bạch giữa c và v đã biến chuyển mất, tín đồ ta thấy hình như k sinh ra m. Chính ở đây túi tiền lao động bị đậy lấp bởi ngân sách tư bản (k), lao rượu cồn là thực thể, là xuất phát của giá trị thì bị phát triển thành mất, và lúc này hình như toàn bộ chi tiêu sán xuất tư bạn dạng chủ nghĩa xuất hiện giá trị thặng dư.

b) Lợi nhuận

Giữa giá trị sản phẩm & hàng hóa và chi tiêu sản xuất tư phiên bản chủ nghĩa luôn luôn luôn có khoảng chênh lệch, cho nên sau khi bán sản phẩm hóa (giả định: túi tiền = giá bán trị), công ty tư bạn dạng không số đông bù đắp đúng số tư bạn dạng ứng ra, mà còn thu về được một số tiền lời ngang bởi với m. Số tiền này được gọi là lợi nhuận, ký kết hiệu là p.


Giá trị thặng dư được so với cục bộ tư phiên bản ứng trước, được quan niệm là nhỏ đẻ của toàn thể tư bạn dạng ứng truớc vẫn mang bề ngoài biến tướng tá là lợi nhuận.

Xem thêm: Cuộc Cách Mạng Khoa Học Kỹ Thuật Bắt Nguồn Từ Năm Bao Nhiêu, Cuộc Cách Mạng Khoa Học

Nếu ký kết hiệu roi là phường thì công thức:

W = c + v + m = k + m hiện giờ sẽ gửi thành:

W = k + p

Vậy giữa p. Và m gồm gì giống và khác nhau?

Giống nhau: cả lợi nhuận (p) với gá trị thặng dư (m) đều phải có chung một nguồn gốc là công dụng lao đụng không công của công nhân.

Khác nhau:

Phạm trù quý hiếm thặng dư phản chiếu đúng nguồn gốc và thực chất của nó là tác dụng của sự chiếm phần đoạt lao hễ không công của công nhân.

Phạm trù lợi tức đầu tư chẳng qua chỉ là một hình thái thần túng bấn hóa của giá trị thặng dư. C.Mác viết: “giá trị thặng dư, tốt là lợi nhuận, đó là phần quý giá dôi ra ấy của giá trị hàng hóa so với giá cả sản xuất của nó, tức là phần dôi ra của tổng số lượng lao động tiềm ẩn trong hàng hóa so với con số lao cồn được trả công tiềm ẩn trong hàng hóa”. Bởi vì vậy, phạm trù lợi nhuận phản chiếu sai lệch thực chất quan hệ chế tạo giữa nhà tư phiên bản và lao động làm cho thuê, do nó làm cho những người ta hiểu lầm rằng cực hiếm thặng dư không phải chỉ vì chưng lao động có tác dụng thuê sản xuất ra. Nguyên nhân của hiện tượng này là:


Thứ nhất, sự hình thành chi phí sản xuất tư bản chủ nghĩa đang xóa nhòa sự khác biệt giữa c và v, nên việc p có mặt trong quy trình sản xuất nhờ phần tử v được thay thế sửa chữa bằng k (c + v), hiện thời p được quan niệm là nhỏ đẻ của toàn bộ tư phiên bản ứng trước.

Thứ hai, do chi tiêu sản xuất tư phiên bản chủ nghĩa luôn nhỏ tuổi hơn ngân sách chi tiêu sản xuất thực tế, cho nên nhà tư bản chỉ cần bán hàng hóa cao hơn nữa chi phi cung cấp tư phiên bản chủ nghĩa và có thể thấp hơn giá chỉ trị hàng hóa là đã có ích nhuận. Đối với nhà tứ bản, họ cho rằng lợi nhuận là do việc chọn mua bán, vị lưu thông tạo ra ra, do tài ghê doanh của nhà tư phiên bản mà có. Điều này được biểu lộ ở chỗ, ví như nhà tư bản bán sản phẩm hóa với chi tiêu bằng giá bán trị của nó thì lúc đó phường = m; nếu xuất kho với giá cả cao hơn giá trị thì khi đó p > m: nếu bán đi với giá cả bé dại hơn giá trị hàng hóa thì khi đó p.

c) Tỷ suất lợi nhuận

Trên thực tế, những nhà tư bản không chỉ quan tâm đến lợi nhuận nhưng còn suy xét tỷ suất lợi nhuận.

Tỷ suất lợi tức đầu tư là tỷ số tính theo xác suất giữa giá tri thặng dư và toàn bộ tư phiên bản ứng trước.

Nếu ký hiệu tỷ suất lợi tức đầu tư là p" ta có: 

*

Lợi nhuận là bề ngoài chuyển hóa của cực hiếm thặng dư, nên tỷ suất lợi nhuận cũng là việc chuyển hóa của tỷ suất giá trị thặng dư. Bởi vậy chúng bao gồm mối quan tiền hệ ngặt nghèo với nhau. Tuy nhiên giữa m" và p" lại có sự khác biệt cả chất lượng và lượng.

Về khía cạnh chất: m’ phản chiếu trình độ tách bóc lột của phòng tư phiên bản đối với công nhân có tác dụng thuê, còn p’ không thể phản ánh được điều đó, mà lại chỉ nói lên đến mức doanh lợi của việc chi tiêu tư bản.

Tỷ suất roi chỉ mang đến nhà tư bản biết tư phiên bản của họ đầu tư chi tiêu vào đâu thì có ích hơn. Vị đó, việc thu lợi nhuận cùng theo đuổi tỷ suất roi là rượu cồn lực thúc đẩy những nhà bốn ban, là mục tiêu cạnh tranh của những nhà tư bản.

Về phương diện lượng: p" luôn luôn bé dại hơn m’ vì:

 

*

d) Những nhân tố ảnh hưởng đến tỷ suất lợi nhuận

- Tỷ suất quý hiếm thặng dư.



Tỷ suất giá trị thặng dư càng tốt thì tỷ suất lợi nhuận càng to và ngược lại.

- cấu tạo hữu cơ của tứ bản:

Trong đk tỷ suất cực hiếm thặng dư không đổi, nếu cấu trúc hữu cơ của tư phiên bản càng cao thì tỷ suất lợi nhuận càng giảm và đó thuộc là thực chất của quy khí cụ p’ có xu thế giảm sút trong chủ nghĩa tư bản.

- tốc độ chu chuyển bốn bản;

Nếu vận tốc chu gửi của tư bản càng lớn, thì gia tốc sản có mặt giá trị thặng dư những năm của tư bạn dạng ứng trước càng những lần, giá trị thặng đư theo này mà tăng lên tạo cho tỷ suất lợi nhuận cũng càng tăng.

- tiết kiệm ngân sách và chi phí tư phiên bản bất biến:

Trong đk tỷ suất cực hiếm thặng dư cùng tư bản khả vươn lên là không đổi, ví như tư bạn dạng bất biến đổi càng bé dại thì tỷ suất lợi nhuận càng lớn.

Vì theo công thức:

*

Rõ ràng khi m và v ko đổi, nếu c càng nhỏ thì p’ càng lớn.

Xem thêm: Gibêrelin Chủ Yếu Sinh Ra Ở :

Bốn yếu tố trên đây hầu hết được các nhà tư bản sử dụng, khai thác một cách triệt để, để đã đạt được tỷ suất lợi nhuận cao nhất. Song, với phần lớn đặc điểm, đk khác nhau, nên cùng một lượng tư phiên bản như nhau đầu tư chi tiêu vào các ngành sản xuất khác nhau thì tỷ suất lợi nhuận đạt được lại khác nhau. Bởi vì vậy, các nhà tư bản ra sức tuyên chiến đối đầu kịch liệt với nhau cùng dẫn tới việc hình thành lợi tức đầu tư bình quân.