Bài viết số 1 lớp 7

     

Bài viết số 1 lớp 7 đề 1: kể cho cha mẹ nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động, hoặc bi ai cười,…) mà em chạm chán ở trường.

Bạn đang xem: Bài viết số 1 lớp 7


Vào một trang bị hai đầu tuần, tiết trước tiên của lớp em là huyết Văn. Cả lớp em ai ai cũng mong là cô Tám vẫn vẫn dạy chúng em ở môn học tập này…..Nhưng cóa lẽ là không…….Một thầy giáo rất lạ lao vào lớp. Cả lớp em sững sờ quan sát cô và bao gồm một các bạn ở phía cuối lớp hỏi: “Cô ơi! giáo viên của bọn chúng em đâu rồi ạ?” Cô trả lời: “Cô của em đã chuyển trường dạy dỗ rồi! Cô ấy sẽ không dạy ngôi trường này nữa! Từ bây giờ cô sẽ là gia sư phụ trách môn Văn của các em” cơ hội đó, cả lớp hết sức buồn! lúc về nhà, em chạy ngay vào phòng kể cho chị em nghe.


Tiết học hôm đó, đùng một phát lại ai oán bã, không sôi sục như cơ hội trước. Không còn tiết học, có các bạn trong lớp khóc vì trù trừ cô dạy ở đâu, làm cho gì, có vui vẻ như ở chỗ này không… cực kỳ nhiều câu hỏi đặt ra. Tuy thế sẽ không có câu trả lời…….! bà mẹ ơi! Con tất cả giác rất cực nhọc chịu, mọi khi nhớ mang đến cô, bé lại ko kèm được nước mắt!

Cô Văn của con là một trong những người nhỏ con, tóc dài, uốn hết sức đẹp! Cô mặt áo dài hết sức xinh! đôi mắt của cô thánh thiện như bà tiên. Khi cô ngồi bên trên ghế đá, dưới góc “hoa học trò” cô trọng điểm sự cùng với chúng nhỏ về những mẩu chuyện học hành, chúng ta bè, gia đình,….! Cô càng hiền dịu hơn khi đa số lá phương màu tiến thưởng rơi nhè vơi xuống!

Con nhớ hầu hết nhớ dịp cô giảng, giọng cô thật ấm áp, vơi dàng, làm cho các bài học rất giản đơn đi vào lòng người khác. Khi học xong, cô lại kể số đông chuyện cổ tích, hài, tốt là chuyện của cô! Nhưng lúc này sẽ không hề nghe được giọng nói êm ấm của trước khi nữa! dù cô giáo bây giờ giảng rất lôi cuốn nhưng thiết yếu làm bé quên được cô! con yêu cô lắm! Cô không khiến cho chúng con run sơ mọi khi làm bài xích kiểm tra! Cô lại tuyên dương, tán thưởng những bạn có thành tích học tập tốt! Cô như một bạn bạn mỗi khi trò chuyện cùng con, lại như 1 người chị em khi con buồn! Cô đối xử với các cô giáo cũng tương tự học trò vô cùng tốt, gần gũi và cũng khá được rất nhiều phụ huynh quí mến.


*

Con còn nhớ vào trong ngày sinh nhật của cô, chúng con góp tiền lại tải một dòng bánh sinh nhật nho nhỏ, chỉ mong sao cô vui. Chúng bé còn viết lên bảng mọi câu chúc mừng, vẽ các cái bánh kem, hoa, lá, có chúng ta còn vẽ chân dung của cô lên bảng nữa tuy nhiên vẽ xấu lắm! khi biết cô sắp đến lên lớp, chúng nhỏ ra đón cô cùng bịt đôi mắt cô lại! khi cô bước vào lớp, phòng học tối lắm, và đông đảo cây pháo nho nhỏ dại được thắp lên, chúng bé hát Chúc mừng sinh nhật cô! Cảnh lúc đó thật đẹp, lung linh! cơ hội đó cô cực kỳ cảm đụng và… cô đã khóc….những giọt nước đôi mắt hạnh phúc! Cô trò ta còn chụp hình và bôi bánh kem vào khía cạnh nữa! cơ hội đó thiệt vui……nhưng….bây giờ… sẽ không còn cơ hội nữa!
Vào ngày khai học năm học, chúng con rất buồn, không một ai nở thú vui nào. Nhưng….lúc ấy chúng nhỏ thấy được một bóng bạn quen thuộc- fan mà chúng con thường bắt gặp khi giảng bài, trò chuyện……chính là cô….. Cô giáo dạy Văn! Bấy giờ không còn những giọt nước mắt bi thương nữa vắt vào chính là những nụ cười hạnh phúc lúc cô trở lại! Chúng con ùa ra, ôm cô, đầy đủ giọt nước mắt niềm hạnh phúc rơi xuống! cảm hứng thật bất thần và hạnh phúc, một xúc cảm mà không có lời văn nào miêu tả được!
Lúc trước, chúng nhỏ cứ ngỡ sẽ không còn nghe được giọng nói ấm áp của ngày xưa. Với lúc ấy,chúng nhỏ lại nghe được tiếng nói đó, những câu hỏi nhưCon gồm khỏe không? nhỏ học cụ nào? có quen với cô giáo bắt đầu không?……! không chỉ là chúng con, cơ mà những cả nhà lớp lớn- những người dân mà chạm mặt cô vĩnh viễn chúng con, cũng ra đón cô cùng cũng…khóc! Chúng nhỏ còn định nâng cô lên tuy nhiên cô không chịu! Sauk hi chạm mặt tụi con, cô vào trong và gặp mặt những thầy cô cũ! Thầy cô làm việc trường cũng tương đối bất ngờ!
Nguyên này khai giảng, đột nhiên lại có cảm xúc vui vẻ quái đản mà cô T. Có đến! lúc hết lịch trình chúng nhỏ lại ra ôm cô! Có các bạn còn xách cặp giúp cô! Cô công ty nhiệm lớp bé còn đem máy ra chụp tụi bé và cô! Khi thủ thỉ với cô thỳ bắt đầu biết cô bị điều lấn sân vào trường N.T.T- một ngôi trường thuộc nhiều loại khá giỏi! chắc ngày hôm chính là ngày hạnh phúc nhất của chúng con! Cô còn hứa hẹn là ngày 20/11 cô đang về trường nhằm thăm tụi con! Chúng con rất mừng khi cô nói như thế!
Nhưng cuộc vui nào cũng có thể có khi tàn, chúng bé ôm cô như không ao giờ ôm- không muốn buông tay ra! sợ cô đi rồi sẽ không trở lại nữa! cùng lúc ấy, bạn khóc là cô, đa số giọt nước mắt yêu thương, không thích rời xa chúng con! Giot nước mắt ung dung lăn bên trên má cô, dẫu vậy con không muốn cô khóc! chúng ta đã cố gắng cười lúc cô đi! Và…..cô đã đi……bóng của cô ấy từ từ bỏ mờ dần dần và….khuất xa tầm mắt!
Khi kể kết thúc mẹ em khuyên: “ nhỏ đừng bi ai nữa và cũng đừng khóc, nếu cô T. Biết nhỏ buồng thì cô bao gồm vui không? Thôi, nín đi con! Cô sẽ quay trở về mà! nhưng cô đi, đâu chỉ là vì cô muốn đâu! đơn vị trường điều đi mà! Theo bà bầu biết thì cô bé đã dạy trường SD được 17 năm rồi! Đến lúc cô cần đi thôi! con hãy thông cảm mang lại cô và hãy cố gắng học tập nha con!” Nghe lời mẹ, em ko khóc nữa, tuy thế hình bóng của cô ấy sẽ in mãi mãi trong trái tim của em và những bạn! Cô ơi…..!

Bài viết hàng đầu lớp 7 đề 2: nhắc lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài xích thơ có tính chất tự sự (như nhặt hoặc Đêm nay bác bỏ không ngủ) theo phần đông ngôi kể khác nhau (ngôi thứ tía hoặc ngôi trang bị nhất).


Một ngày cuối cùng của năm 1947, đơn vị thơ Tố Hữu bao gồm chuyến công tác làm việc đến tỉnh vượt Thiên – Huế. Hôm ấy mang đến đồn có Cá, ông thấy không khí võ thuật của đồng chí rất sôi sục nên hết sức vui mừng. Sau khi report tình hình của đồn, các bạn bè chỉ huy đồn bắt đầu nhà thơ đi tham quan tình hình xung quanh. Thiên nhiên ông thấy được chú bé khoảng rộng 10 tuổi trông rất lanh lẹ và linh động đang coi xét phần lớn bao thư vào túi xắc. Công ty thơ quan sát chú nhỏ nhắn rất chuyên chú.

Cậu bé nhỏ có dáng người nhỏ nhắn nhưng mà rất nhanh nhẹn, đôi bàn chân cứ thoăn thoắt chạy đi chạy lại hỏi han nhưng người xung xung quanh điều gì đó. Bên cạnh hông chú chiếc xắc nhỏ dại xinh cứ nhấp lên xuống đập tung tẩy. Đôi đôi mắt cậu mở to, vào sáng, hồn nhiên, rất hợp với chiếc mũ ca lô xinh xắn nhóm lệch trên đầu. Đồng chí Tố Hữu hỏi một đồng chí đi cùng thì được trả lời:

Báo cáo đồng chí, đó là em Lượm, liên lạc viên xuất sắc tuyệt nhất của đồn hiện nay. Chắc rằng em vẫn hỏi để lấy thư cho gần như người.

Nhà thơ Tố Hữu hào hứng lại gần chú bé lượm hỏi chuyện:

– thế cháu mấy tuổi rồi?

– Dạ, con cháu 11 tuổi ạ!

– Đi liên lạc cháu thấy nuốm nào?

– Dạ, vui lắm chú ạ! đa số người người nào cũng vui vẻ, hăng hái. Ở đồng mang Cá con cháu còn ưng ý hơn ở nhà nữa cơ.

– nếu như thành Huế ai cũng như con cháu thì quân Pháp sẽ chiến bại trong một ngày không xa.

Nhà thơ chưa kịp hỏi chuyện thêm thì lặt đã chứa tiếng kính chào để tiếp tục đi làm việc nhiệm vụ.

Bống đi một vài tháng, một hôm nhà thơ Tố Hữu đang làm việc ở cơ quan thì gồm một đồng minh trong ban chỉ huy đồng sở hữu Cá xin được vào báo cáo. Sau khoản thời gian làm xong việc, nhân được chạm mặt người quen, Tố Hữu và đồng minh ở đồng có Cá tâm tư trò chuyện. Nghe hỏi mang lại tình hình bạn bè trong đồn, đồng minh ở đồng sở hữu Cá bỗng nhiên trầm xuống, ngậm ngùi nói:

– Anh gồm nhớ chú bé nhỏ Lượm liên hệ không? Cháu bé nhỏ mà anh khôn xiết thích ấy … cháu đã hi sinh rồi!

Tố Hữu sững người.

– Hôm ấy, như gần như ngày, Lượm nhấn công văn của đồn nhằm chuyển mang đến vùng nước ngoài ô. Em tức tốc đi ngay. Không ngờ trên đường đi, em gặp mặt ngay một ổ phục kích của quân địch. Em vội vàng lánh chạy dẫu vậy không kịp, giặc đã bắn theo cho tới tấp. Lặt hi sinh! Khi cửa hàng chúng tôi nhận được tin rồi thuộc dân buôn bản chạy ra thì thấy tín đồ em vẫn lạnh, chỉ riềng làn môi là vẫn còn đó mỉm cười. Một tay chú giữ mẫu ca lô, tay kia vắt chặt bông lúa sữa. Cách đó không xa, bên dưới lòng mương, mọi mảnh vụn của tờ năng lượng điện khẩn đã chín nhừ vụn, ướt sũng.


Sau ngày hôm ấy, bài xích thơ “Lượm” thành lập và hoạt động và lập cập lan truyền thoáng rộng trong những đội thiếu hụt niên nhi đồng. Bài thơ như nói nhở chúng ta phải sống làm sao để cho xứng đáng với những hero thiếu niên. Những anh ấy tuy nhỏ tuổi tuổi nhưng là gần như con người dũng cảm, dám mất mát mình mang đến tổ quốc. Với nếu không có chiến tranh thì những anh các chị cũng niềm hạnh phúc như chúng ta bây giờ.

Xem thêm: Một Số Tác Phẩm Văn Học Viết Ở Bậc Thcs Mà Em Yêu, Thể Loại:Tác Phẩm Văn Học Việt Nam


Bài viết tiên phong hàng đầu lớp 7 đề 3: mô tả một cảnh đẹp mà em đã gặp gỡ trong mấy tháng nghỉ ngơi hè (có thể là cảnh sắc nơi em nghỉ ngơi mát, hoặc cánh đồng xuất xắc rừng núi quê em).


Quê tôi ở sát biển. Đó là một vùng nắng chói chang, bao gồm gió Lào thổi về và tất cả biển. Trong trí óc của tôi luôn lưu giừ nhừng buổi bình minh về biển, nhừng ngày chạy trên cát rát phỏng đôi chân.
Vào mỗi buổi sớm, biển lớn mơ màng nhẹ hơi sương, vài cơn gió nhè dịu thối vào đất liền chiếc vị mặn mòi đặc thù của biển. Nêu xa lạ sông khu vực xứ biển, tín đồ ta dề dàng nhăn mặt bởi cái vị nồng nồng cực nhọc tả phả vào người. Trên thinh không, nhửng nhỏ hải âu trắng chao nghiêng đôi cánh, mải miết cất cánh về phía chân tròi xa thắp nơi bình minh hồng tươi đang hắt nhừng tia nắng hình dẻ quạt xuông khía cạnh nước. Biển cả gợi sóng êm ả lấp lánh như được mèo vàng. Chỗ ấy, một ngày mới bắt đầu thật im ả với thanh bình. Tôi rất thích được chạy xe trên cát. Từng hạt cat mịn màng, lạnh giá lùi lại dưới đôi bàn chân của tôi. Tôi tìm, thu nhặt từng chiêc vỏ ôc lăn lóc trên cát. Mỗi chiếc vỏ chứa đựng trong tôi từng nào ki niệm.
Chi buộc phải ta hà hơi vào rồi áp tai nghe thì sẽ nghe thấy tiêng sóng vỗ, nhịp điệu, âm nhạc của biển. Những bé sóng vỗ bờ cát, tung bong bóng trắng xóa- Nó nhào lên rồi rút về còn lại trê cát không biết bao nhiêu là vỏ ốc và hầu như chú cua con vội vàng lân trốn.
Những người dân sống đây bước đầu công câu hỏi một ngày của mình là đánh bắt cá. Chân chúng ta dậm từng bước cứng nhắc hằn lên bến bãi cát, dòng thuyền được làm bằng gỗ nâu đen bóng như lướt trên cát theo mức độ đấy của nhừng cánh tay dài lực lưỡng. Lũ trẻ nhỏ ríu rít đuổi theo bứt nhừng hoa lá muống biển tim tím, cánh vẫn còn ướt đẫm sương đêm bỏ lên thuyền. Hoa muống đổi thay mọc không hề ít trên bãi cát, gồm khi phủ bí mật cả một kho bãi cát rộng lớn mênh mông, nhìn xa cứ như một trung ương thảm nhung màu tím. Chần chờ có cần vì vẻ đẹp bình dân của hoa hay vị sức sống mãnh liệt của nó cơ mà nguời dân ở chỗ này coi hoa muống biển khơi như một loài hoa lành đem an ninh đến. Hoa theo những phi thuyền lênh đênh xa khơi xa với theo nỗi mong chờ của bạn ở lại. Biển hiền hòa là tuy nhiên cũng có lúc sục sôi giận dữ. Đó là phần đa ngày biển khơi động sóng nổi lên dữ dội. Những con sóng bạc bẽo đầu không hề khẽ khàng mơn man lên bờ cát mà điên loạn xô ầm ầm vào vách đá. đông đảo ngày như thế nhanh lẹ tan đi khi phiên chợ cá đông vui tới. Ấy là lúc thuyền về. Các phi thuyền chở nặng cá tôm mừng cuống trở về sau chuyến hành trình dài ngày vất vả. Chú ý từ xa, hai bé mắt thuyền mở khổng lồ như phấn kích khi lại được bắt gặp bến bờ. Thuyền vừa cập bờ người bên trên bờ vẫn đổ xô đến. Kẻ ôm chầm đem nhau mừng mừng, tủi tủi, tín đồ nhanh nhẹn khiêng phần nhiều sọt cá lên khoang bờ. Những con cá béo nung núc, phần đông thịt sở hữu còn phì phò sạn bong bóng được xếp lẫn với những bé tôm còn tươi roi rói cứ búng càng tanh tách bóc như dọa bọn trẻ nhỏ thò tay nghịch bắt. Tiếng lao xao trả giá, tiếng định kỳ kịch thúng mủng của trăm người bán, vạn người mua hòa lẫn vào nhau nghe đông vui khó khăn tả. Trời đã vãn chiều trên kho bãi cát chỉ còn lổng chổng sọt ko thì người ta new lục đục kéo nhau về. Những con thuyền hiện giờ mới dịu nhõm gối đầu lên bờ cat trắng, nằm sinh hoạt sau một chuyến đi dài; Hoàng hôn tới từ lúc nào đã nghẹ dần buông bên trên biển. Đó là 1 trong ngày ở hải dương khi tôi được trở về viếng thăm mảnh khu đất quê hương.
Biển vẫn thế, vẫn đẹp với thật kì diệu. Biển đem về cho tôi những kỉ niệm nhằm nhớ về quê hương. Cám ơn người mẹ đã sinh ra nhỏ ở nơi có tiếng sóng, có cát vàng, và bao gồm bông hoa muống biển tuyệt đẹp.
Năm mon cứ nạm trôi đi, chỉ có thời gian là thước đo tốt nhất có thể cho tình cảm bạn bè. Trong suốt thời gian đó, chắc rằng Diệp Anh là người bạn mà em yêu thích nhất, người bạn đã học tập với em từ xuyên suốt năm học lớp ba.
Dáng bạn Diệp Anh hạn hẹp cao, khuôn mặt thai bĩnh, đầy đặn của người sử dụng hễ ai nhìn mang đến cũng thấy đáng yêu. Nước domain authority ngăm ngăm đen. Mái tóc nhiều năm óng ả. Cặp mắt black láy lúc nào thì cũng mở to, tròn xoay như nhị hòn bi ve. Chiếc mũi hếch và chiếc miệng rộng luôn luôn tươi mỉm cười để lộ nhì hàm răng white bóng. Ở Diệp Anh bao giờ cũng hiện hữu lên vẻ năng động, từ tin, hóm hỉnh và vui nhộn nên rất dễ dàng mến.
Diệp Anh vô cùng hiếu động, không thời điểm nào yên ổn nghỉ chân tay. Trong tiếng ra chơi, ở đâu sôi động nhất là làm việc đó có Diệp Anh. Bọn chúng em hay tụ tập đội ba, team bảy ngồi xung quanh các bạn Diệp Anh nhằm nghe chúng ta kể chuyện. Bắt đầu câu chuyện, Diệp Anh vẫn thường hay kể: “ dòng hồi xưa ấy, đấy, dòng hồi ấy, chiếc hồi mà bà tớ không sinh ra bà bầu tớ ấy …”. Chỉ nghe bao gồm đến cố thôi là bọn chúng em đã thấy bi lụy cười mang đến nỗi tất yêu nhịn được rồi mà mẫu mặt Diệp Anh vẫn tiếp tục tỉnh như bơ. Đặc biệt, Diệp Anh bao gồm một trí nhớ rất tốt. đều câu truyện sẽ đọc hay đã nghe, Diệp Anh đông đảo nhớ như in cùng kể lại bởi đúng giọng nhân vật đề xuất rất cuốn hút và sinh động. 1 mình Diệp Anh đóng đủ những vai, kết hợp với điệu bộ khôi hài khiến lũ em lăn lóc cười mang lại vỡ bụng.
Diệp Anh luôn luôn tạo nên sự những trò đùa thú vị. Chúng ta thường hay nghịch cùng với bọn chúng em trò bịt đôi mắt bắt dê hay bó khăn. Vừa chạy lại vừa kêu giờ đồng hồ dê be be nghe khôn cùng ngộ nghĩnh. Diệp Anh thường trình diễn tiếng hát, tiếng ngựa hí và nhỏ sóc nâu tốt leo trèo. Mỗi ngày tiết mục, Diệp Anh phần nhiều được hoan nghênh nhiệt thành và tạo ra những trận cười nứt nẻ.
Không chỉ nên các nữ giới mà cả chúng ta trai quanh đó và vào lớp đều yêu thích bạn Diệp Anh. Tuy thế thật ko may, hai tuần trước đó đây, một tai nạn giao thông vận tải đã giật đi tính mạng con người của người chúng ta mà chúng em yêu thương quý. Mặc dù biết chúng ta đã qua đời nhưng chúng em vẫn cứ coi như bạn vẫn sống và làm việc cùng chúng em, hiện nay bạn sẽ thi đỗ vào trường Amsterdam với đi du học rồi. Thầy giáo vẫn gọi bạn vùng lên đọc bài xích và vẫn tiếp tục lấy cơm, lấy gối cho chính mình ăn học.

Xem thêm: Tải Giải Sách Bài Tập Vật Lí 9 Bài 4 Sbt, Giải Sbt Vật Lí 9


Rồi mai đây bắt buộc xa mái ngôi trường thân yêu, em cũng trở thành mang theo không ít kỷ niệm với những yêu dấu của cả lớp với các bạn Diệp Anh.